Tin trong nước Bao giờ VN có thị trường đấu giá cổ vật?

Xem trong 'Làng Tin Tức' đăng bởi luat.ngo, 9/1/16, [ Mã Tin: 34322 ] [276 lượt xem - 0 bình luận]

  1. luat.ngo

    luat.ngo (19 )

    BAN QUẢN LÝ (6)

    Chất lượng tạo thương hiệu - Uy tín giữ thành công - Một lần bất tín, vạn lần bất tin

    SĐT :
    0945621800
    Zalo :
    0932355523
    Địa Chỉ :
    Tân Hòa Đông, P.Bình Trị Đông, Quận Bình Tân, TP.HCM
    Gửi tin nhắn
    Thời gian gần đây, nhiều cổ vật đồng thau văn hóa Đông Sơn được chào bán trên mạng Internet, trong số này có những cổ vật độc đáo, được đặt giá khá cao và được gắn mác “đã bán” chỉ sau ít hôm chào bán. Nhiều cổ vật quý hiếm của Việt Nam đã “trôi dạt” sang thị trường châu Âu, nằm trong các bộ sưu tập tư nhân ở châu Âu, châu Mỹ. Riêng các nhà sưu tập cổ vật của Việt Nam thì đang mệt mỏi với tình trạng cổ vật bị làm giả và chưa có một thị trường hợp pháp
    103831-004-BF3FE83E.jpg

    Sau khi Luật Di sản Văn hóa ra đời, giá cổ vật ở Việt Nam tăng lên nhiều lần, thậm chí vài chục lần. Một chiếc lọ tì bà thế kỷ 14, 10 năm trước mua với giá 3,5 triệu nay có thể bán tới 25 triệu đồng.

    Bảo vật quốc gia được bày bán công khai

    Giá cổ vật trong nước cao đã thu hút sự quay trở lại của cổ vật Việt Nam từ các thị trường khác trên thế giới. Nhưng do chưa có một thị trường cổ vật đúng nghĩa, dẫn đến những cổ vật độc bản, quý hiếm thì được bán với giá rẻ, không đúng với giá trị vốn có, còn những cổ vật ít giá trị lại được “nống giá” cao. Nhiều cổ vật có nguồn gốc khảo cổ học (không được phép trao đổi, buôn bán), như: trống đồng loại I, loại II Heger, những đồ đồng thuộc đời Đông Hán có xuất xứ ở Việt Nam, những đồ trang sức bằng đá, ngọc, những thạp, thố thời Đông Sơn v.v... lại được bày bán công khai. Cổ vật quý hiếm bị thất thoát qua ngả buôn lậu, Nhà nước không thu được thuế, các bảo tàng Nhà nước không biết để sưu tầm những cổ vật quý, những bảo vật quốc gia.

    Ngỡ rằng vô giá, ai ngờ hàng giả

    Tình trạng làm giả cổ vật và lưu thông cổ vật giả cũng diễn biến phức tạp. Một số người bán cổ vật đã lấy những đồ vật thuộc giai đoạn muộn hơn, thậm chí làm mới hoàn toàn sau đó lấy những mảnh vụn của đồ cổ thật, nghiền nhỏ thành bột, trộn với một loại keo rồi phun lên trên bề mặt. Riêng trường hợp gắn chắp nhiều mảnh của những loại hình hiện vật khác nhau tạo nên những đồ vật “chưa từng có” cũng không phải là hiếm trên thị trường.

    Theo tiến sĩ Phạm Quốc Quân, Giám đốc Bảo tàng Lịch sử VN, việc phân biệt giữa những di vật thật và những đồ vật phục chế, giả cổ thực sự khó khăn. Ông nói: “Tại TPHCM có một gia đình làm nghề buôn bán hải sản tươi sống xuất sang Nhật đã bỏ hàng tỉ đồng vào việc sưu tập cổ vật. Khi tôi đến xem, phát hiện 99% số cổ vật mà gia đình này đang trưng bày là đồ giả. 1% còn lại là đồ cổ thật nhưng giá trị về lịch sử và kinh tế không đáng là bao. Không chỉ gia đình này mà còn nhiều người sưu tập cổ vật khác nữa cũng gặp phải bi kịch như vậy. Sự tráo trở của con buôn trên thị trường như gáo nước lạnh dội vào lòng ham mê sưu tập cổ vật của không ít người, nhất là những người mới sưu tập. Tâm lý sợ mua nhầm đồ giả đã khiến nhiều người ngại mua đồ cổ và những cổ vật quý hiếm lại có nguy cơ “bay khỏi biên giới” sang thị trường khác ở khu vực và thế giới”.

    Chưa có kinh nghiệm đấu giá

    Để có sự lưu thông cổ vật lành mạnh, tránh thất thoát cho Nhà nước, hoặc bỏ sót những bảo vật quốc gia, cổ vật quý hiếm, Việt Nam cần có một thị trường theo đúng nghĩa. Thị trường này phải công khai, có tổ chức, có hành lang pháp lý bảo đảm, trong đó Luật Di sản Văn hóa được xem là cơ sở với hàng loạt nghị định, thông tư hướng dẫn đi kèm. Với những cửa hàng kinh doanh cổ vật, cần quy định rõ, những cổ vật nào được bán, lưu hành trong nước; những cổ vật nào được bán đem ra nước ngoài. Đồng thời phải có một thị trường đấu giá mang tính quốc gia và khu vực.

    Đấu giá cổ vật là một lĩnh vực vô cùng khó khăn, đòi hỏi nhiều kinh nghiệm. Sành sỏi như một công ty kinh doanh cổ vật của Mỹ, mới đây cũng bị thất bại trong việc bán cổ vật Việt Nam do họ đã bỏ qua đối tượng khách hàng là người Việt Nam ở hải ngoại, không tiếp thị đến từng người Việt Nam sống ở Mỹ và các nước lân cận. Trong lần bán cổ vật trên con tàu đắm ở Cà Mau, Việt Nam đặt giá một chiếc chén là 500 USD, còn phía đối tác nước ngoài đặt chiếc chén này chỉ với giá 200 USD. Họ cho rằng, đặt giá rẻ sẽ thu hút được nhiều người tham gia đấu giá, từ giá đặt đến giá bán của đấu giá là khoảng cách rất khác nhau.

    Trung tâm giám định cổ vật, bao giờ có?

    Muốn định giá, định lượng cổ vật chính xác giúp công việc kinh doanh, đấu giá cổ vật diễn tiến thuận lợi, Việt Nam cần có những trung tâm giám định cổ vật. Tiến sĩ Phạm Quốc Quân cho biết: “Chúng tôi dự định kết hợp với một, hoặc nhiều đối tác của nước ngoài có kinh nghiệm trong lĩnh vực này thành lập trung tâm giám định cổ vật. Phải có những chuyên gia giỏi về từng loại cổ vật, từng thời kỳ lịch sử, như: chuyên về cổ vật Việt Nam, Thái Lan, Myanmar; chuyên về đồ đồng, đồ gốm, đồ đá v.v... kèm theo đó là các thiết bị máy móc hiện đại được nhập về, như: máy chụp X-quang; phân tích quang phổ định tính, định lượng. Những loại máy móc này ở Việt Nam cũng có nhưng cái thì ở bệnh viện, cái ở Viện Vật lý, muốn giám định cổ vật lại phải đi nhờ rất phiền hà. Nếu có trung tâm giám định, hoặc cao hơn là thị trường kinh doanh cổ vật, thị trường đấu giá cổ vật, sẽ giúp các nhà sưu tập tự tin đầu tư vào lĩnh vực tốn kém đòi hỏi nhiều kinh nghiệm và vốn hiểu biết về cổ vật. Nhà nước nên có một cơ chế chính sách nhằm khuyến khích những người sưu tập trong nước vì chính họ là người lưu giữ và phát huy tốt nhất các cổ vật - di sản văn hóa nước nhà”.




    Ông Trần Ngọc Đới (quận Phú Nhuận - TP HCM):

    Có đồ gia bảo cũng không bán được

    Gia đình chúng tôi may mắn được ông bà để lại món đồ gia bảo. Vừa qua do gia cảnh quá khó khăn, gia đình chúng tôi muốn bán cổ vật này để trang trải nợ nần nhưng không thể nào bán được vì bị con buôn ép giá, làm khó dễ. Chúng tôi rất mong Nhà nước thành lập trung tâm mua bán cổ vật công khai hợp pháp để những người dân như chúng tôi được mua bán, chuyển nhượng cổ vật một cách thuận lợi.

    Nhà sưu tập cổ vật Nam Hương:

    Cần có thị trường hợp pháp

    Những người sưu tầm cổ vật như chúng tôi muốn mua một món cổ vật theo ý thích của mình cũng không phải dễ. Thường chúng tôi phải mua lại từ tay các con buôn với giá rất cao. Cổ vật đang cần có một thị trường mua bán hợp pháp để người bán và những nhà sưu tập chúng tôi thuận tiện giao dịch.

    Chu Thu Hằng