Thảo luận Các trường Phái chơi Đồ Cổ tại Việt Nam

Xem trong 'Làng Kiến Thức' đăng bởi luat.ngo, 19/10/15, [ Mã Tin: 27384 ] [1,282 lượt xem - 0 bình luận]

  1. luat.ngo

    luat.ngo (19 )

    BAN QUẢN LÝ (6)

    Chất lượng tạo thương hiệu - Uy tín giữ thành công - Một lần bất tín, vạn lần bất tin

    SĐT :
    0945621800
    Zalo :
    0932355523
    Địa Chỉ :
    Tân Hòa Đông, P.Bình Trị Đông, Quận Bình Tân, TP.HCM
    Gửi tin nhắn
    Nhìn chung ở nước ta có hai trường phái chính: trường phái cổ đồtrường phái sưu tập.

    1. Trường phái cổ đồ.

    Chơi cổ đồ là dùng đồ cổ để bày theo đúng quy cách mỹ thuật cổ điển. Những người thuộc trường phái này luôn thấm nhuần tư tưởng triết học và quan niệm thẩm mỹ phương Đông cổ.

    Cách chơi này phổ biến ở miền Bắc, phần nào chịu ảnh hưởng truyền thống Trung Hoa. Nó toát lên phong cách tao nhã triết lý sâu xa. Nhưng vẫn rất đậm nét ngầm phô trương chủ nhân là người cao sang, giàu có.
    binhcomauhong.jpg
    Để bày đồ cổ, người ta không đòi hỏi phải có nhiều hiện vật mà chỉ đòi hỏi phải có vài thứ đồ cổ đích đáng, hội đủ ba điều kiện: ''cổ, quý, kỳ''. Đồ phải thật sự là cổ, càng xa xưa càng hay. Đồ càng xưa càng quý. Nhưng không phải là loại sản phẩm kỳ lạ, tức là chất liệu và tạo dáng phải thật độc đáo. Những đồ cổ đẹp, đơn chiếc, có một không hai thường được người chơi ưa chuộng nhất.

    Món đồ được chọn phải toàn bích, men màu, kích thước, hình dáng phải hoàn hảo, nhìn ngắm kỹ hoặc dùng kính lúp để soi đều không thể chê điểm nào được.
    binhconhathanh.jpg
    Nghệ thuật trưng bày đồ cổ để thưởng ngoạn đòi hỏi một bối cảnh không gian hài hòa, vừa thoáng đãng, sáng sủa, vẫn có vật cảnh tạo nền. Thông thường, người ta tạo nền bằng các đồ gỗ cổ hoặc giả cổ tạo tác tuyệt khéo và hài hòa. Nền có tác dụng làm nổi bật các thứ đồ cổ, làm tăng thêm giá trị nhiều mặt của chúng. Quan trọng nhất là chủ nhân phải thông hiểu nghệ thuật trang trí Trung Quốc thời cổ với những bài bản, quy tắc của nó ở từng thời đại; thông hiểu phong cách nghệ thuật trang trí cổ Việt Nam; có kiến thức cần thiết về đồ cổ nói chung, hay ít ra cũng phải am tường loại đồ cổ mà mình quan tâm.
    quandieu.JPG
    Người chơi ''cổ đồ'' thường chỉ đem những món độc đáo và quý giá nhất (món ruột) ra bày vào dịp lễ Tết, hay những dịp quan trọng khác, để giới thiệu với khách quý, bạn bè tri âm tri kỷ. Chủ nhân cho đốt đỉnh trầm hương, tự tay pha trà, chuốc rượu mời khách. Trong không khí thân tình và trang trọng ấy, chủ khách cùng nhau thưởng thức đồ cổ, săm soi phẩm bình, có chen thợ phú, xướng họa, tận hưởng cái thú tiêu dao, nhàn tản đầy thi vị như tao nhân mặc khách xưa.



    2. Trường phái sưu tập.

    Trường phái sưu tập là một khuynh hướng lớn thứ hai ở Việt Nam của giới chuyên chơi đồ cổ. Chơi đồ cổ theo cách này là người chơi phải tự chọn và quyết định sưu tập hiện vật theo một đề tài mà mình ưa thích.
    Picture 420.jpg
    Đề tài để sưu tập rất nhiều. Chủ nhân, nghệ nhân chỉ có thể chọn một lĩnh vực nào đó, như đề tài gốm Lý, Trần (theo triều đại lớn) bình vôi, ấm trà hoặc gốm men ngọc, gốm hoa lam (theo loại hình), khắc gỗ, khắc đá, tượng gỗ (chất liệu - loại hình), v.v...

    Người sưu tập theo trường phái này không đòi hỏi phải có điều kiện kinh tế quá cao, cũng không hẳn phải có kiến thức sâu sắc về lịch sử mỹ thuật Trung Quốc như những chủ nhân thuộc phái cổ đồ. Điều cần thiết nhất là phải bền chí và có nhiều thì giờ. Bởi vì đã là người chơi đồ cổ, nhất là người sưu tập cổ vật thì ai cũng mất thời gian tìm kiếm những thứ vốn vô cùng hiếm hoi, phải đi nhiều nơi, giao thiệp rộng. Có những hiện vật xưa rẻ tiền, không ít thứ rất dễ kiếm thậm chí có thể xin được như loại bình vôi chẳng hạn. Nhưng khi những vật dụng ấy được tập hợp lại thành bộ, thành một hệ thống, chúng trở nên vô giá!
    Picture 004.jpg
    Người sưu tập thường có tính kiên trì, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác nhặt nhạnh, tìm kiếm cổ vật, nhất là những đồ thuộc đề tài ưa thích của mình. Tiếp cận thường xuyên với hiện vật, cố gắng tích lũy kiến thức qua sách báo và tiếp xúc trao đổi với các nhà sưu tầm, nghiên cứu khoa học đã thành một nhu cầu của người sưu tập đồ cổ. Điều kiện ấy đã dễ dàng đưa họ bước vào lĩnh vực nghiên cứu chuyên sâu.
    01.JPG
    Phần thưởng quý nhất giành cho người sưu tập là bản thân mình hoàn thành bộ sưu tập độc đáo, được dư luận và đồng nghiệp đánh giá cao, hay tình cờ phát hiện ra những điều bí ẩn trong món đồ cổ do mình có đồ sau bao năm âm thầm góp nhặt “đãi cát tìm vàng”.

    Trường phái sưu tập một thời cực thịnh ở miền Nam. Nó ảnh hưởng phương pháp Âu - Mỹ. Người sáng lập phái này là nhà sưu tập Vương Hồng Sến, giáo sư Dương Minh Thới và kỹ sư Tăng Văn Khuê, họa sĩ Nguyễn Văn Rô, nhà văn Ngọc Sơn,v.v… là những môn đệ xuất sắc của các lão sư ấy. Những ai từng tiếp xúc, trao đổi đều cảm nhận ở các vị sự lịch duyệt và uyên bác trong chuyên môn, cũng như trường đời. Chính họ đã sưu tầm, gìn giữ cho Sài Gòn - Gia Định nói riêng, cho nước nhà nói chung những bộ sưu tập đồ cổ tuyệt kỹ.
    quandieu1.JPG
    Cụ Vương Hồng Sển là người được giới sưu tập quý trọng nhất, do công lao sưu tầm hiện vật và nghiên cứu khoa học. Những công trình nghiên cứu và trước tác của cụ trong nửa thế kỷ nay đã trang bị cho các nhà sưu tập nhiều kiến thức về đồ cổ, đồng thời cũng cổ vũ những thế hệ sau rất mạnh mẽ. Năm 1991, Nhà xuất bản thành phố Hồ Chí Minh đã cho ấn hành cuốn Khảo về đồ sứ cổ Trung Hoa, một trong những cuốn sách có giá trị của Vương Hồng Sến, được các nhà nghiên cứu và sưu tầm gốm sứ đánh giá khá cao.

    Thú chơi đồ cổ, xét ccùng, là một thú chơi mang tính văn hóa - nó không những có ích cho bản thân, gia đình, mà còn có ích cho xã hội. Không ít bộ sưu tập của tư nhân đã trở thành nguồn bổ sung cổ vật cho các bảo tàng của Nhà nước.

    Khi trong nước nhiều người dân hiểu giá trị quý báu của đồ cổ, say mê Đồ cổ và ra sức sưu tầm, bảo quản chúng thì có thể giảm bớt tệ nạn ''chảy máu đồ cổ'' của ta ra nước ngoài.
     

    Nguyễn trọng Hưng thích bài này.

Người dùng tìm thấy trang này bằng cách tìm kiếm cho:

  1. Đồ Cổ Việt Nam