Chàng trai tật nguyền vẽ tranh bằng hạt gạo

Xem trong 'Làng Tin Tức' đăng bởi phong_cach, 12/12/14, [ Mã Tin: 9608 ] [320 lượt xem - 0 bình luận]

  1. Vượt lên sự nghiệt ngã

    34 tuổi, cái tuổi để một người đàn ông bình thường đã có trong tay nhiều thứ- sự nghiệp, sức khỏe và một mái ấm bình yên, nhưng với Lê Trường Giang (xã Vĩnh Tuy, huyện Quảng Ninh, Quảng Bình) anh mới bắt đầu “vẽ” những ước mơ đầu tiên cuộc đời.


    [​IMG]


    Giang kể, cuộc sống của anh tưởng đã chấm dứt khi anh mới được 9 tuổi. Năm ấy, trong một lần chăn bò trên núi, chẳng may Giang bị vướng phải một quả bom bi. Sau một tiếng nổ kinh trời, Giang chỉ thấy trước mắt là màn đêm tối mịt mờ. Sau những tháng ngày được gia đình đưa đi chạy chữa khắp các bệnh viện, Giang trở về nhà, ngoài những vết sẹo rải đều khắp cơ thể, anh vẫn có thể đi lại bình thường. Nhưng trở lại trường học được vài năm, những vết thương lại bắt đầu nhức nhối, hành hạ anh.

    Đến năm 21 tuổi, Giang gần như liệt toàn thân. Ngoài đôi tay vẫn có thể cử động được thì thân thể anh chỉ cứng đờ, bất động. Muốn di chuyển, anh phải tựa vào tường, tay chống gậy, rồi nặng nhọc lê bàn chân từng chút, từng chút một. Tuyệt vọng đến cùng cực, rồi nghĩ ngợi về tương lai mịt mờ phía trước, có lần Giang đã tìm đến cái chết như một sự cúi đầu chấp nhận số phận. May mắn là Giang được cứu sống, bố mẹ, những người thân của anh đã khóc hết nước mắt. Thương bố mẹ, Giang thôi không còn ý định quyên sinh nữa.

    Từ đó, Giang chăm chỉ tập luyện và cuối cùng, đôi bàn chân của anh đã có thể đi lại được dù những bước chân khập khiễng. May mắn là đôi bàn tay của anh vẫn có thể cử động bình thường, giúp anh bắt đầu những ước mơ còn dang dở phía trước…

    Vẽ lại cuộc đời

    Những ngày rảnh rỗi, Giang nhờ mấy đứa em lên núi lấy đá về nhà. Từ những tảng đá thô ráp, xù xì, anh đã mày mò tạc nên những bức tượng đủ hình dáng, kích cỡ. Từ những bức tượng còn thô sơ buổi ban đầu, dần dần, tay nghề của anh đã khéo léo hơn, sáng tạo nên nhiều bức chân dung đẹp mắt, tinh xảo. Những tác phẩm từ đôi bàn tay anh được bạn bè, người thân đón nhận…

    Anh Lê Trường Giang

    Tôi mong mở được một trung tâm đào tạo nghề cho người khuyết tật cùng cảnh ngộ như mình, từ đó, có thể làm nên những bức tranh đẹp từ hạt gạo quê hương và có được một cái nghề để nuôi mình”.

    Vậy nhưng những buổi say mê chạm, khắc, gò lưng trong bụi đá đã khiến sức khỏe của anh giảm sút đi nhiều. Thân hình chẳng thể ngồi, chẳng thể cúi được khiến anh không thể theo nghề được mãi. Giang đành phải bỏ chạm khắc đá trong bao nuối tiếc. Không từ bỏ ước mơ, anh lại mày mò tham khảo trong sách báo, trên mạng Internet để kiếm tìm cho mình một nghề phù hợp. Và Giang đã tìm đến với nghề vẽ tranh bằng gạo. Để làm được nghề này, Giang đã vào tận Kon Tum để theo học một khóa ngắn hạn. Trở về quê, anh mang theo cả những kiến thức bản thân thu nạp được về loại tranh mới mẻ này những mong kiếm được một nghề có thu nhập ổn định để nuôi sống bản thân.

    Giang bảo, nghề làm tranh gạo khá kỳ công, đòi hỏi phải mất rất nhiều thời gian và công sức, nhất là với một người di chuyển khó nhọc như anh. Đến giờ, “kho” tranh gạo của anh đã có hàng chục tác phẩm, từ tranh phong cảnh, đến tranh thư pháp…, bức nào cũng đẹp mê mẩn. Nói về quy trình làm tranh, Giang cho biết, làm một bức tranh gạo bắt đầu từ việc chọn hình ưng ý, sau đó canh tỷ lệ và vẽ lại trên giấy cứng hoặc ván ép; chọn màu gạo và gắp từng hạt gạo bỏ lên bức vẽ đã được phết keo sữa, cuối cùng là phun sơn để bảo quản tranh tốt hơn. Công việc nghe ra khá đơn giản nhưng lại đòi hỏi rất nhiều công sức và thời gian, vì ngoài việc chọn màu gạo, người thợ phải biết lựa chọn lúc nào thì “đi” gạo đứng, lúc nào “đi” gạo nằm, khi nào dùng gạo nguyên hạt và ở đường nét nào thì dùng gạo tấm. Điều đặc biệt, hạt gạo dùng làm tranh phải là gạo rang. Tùy theo thời gian, nhiệt độ nhất định mà cho ra những mẻ gạo với màu sắc đậm, nhạt khác nhau: Từ trắng trong chuyển sang trắng sữa, trắng ngà, vàng mơ, vàng đậm, nâu nhạt, nâu đậm, nâu đen, đen...

    Nói về tranh gạo, đôi mắt của Giang sáng lên lấp lánh. Nhìn những sản phẩm anh làm ra, không ai nghĩ đó thành quả của những ngày anh vừa đam mê sáng tạo, vừa phải chống chọi với nỗi đau bệnh tật.

    Mỗi bức tranh khổ 22 x 22cm, Giang phải mất hai ngày làm cật lực, nhưng bán ra cũng chỉ được chừng 300.000 đồng. Tranh Giang làm đẹp và công phu nhưng chưa được nhiều người biết đến, nên người đàn ông tật nguyền ấy giờ chỉ mong có thể tìm được một đầu ra ổn định cho sản phẩm của mình.


    Xem thêm chủ đề: cơ thể, mắt, sức khỏe, không, bệnh viện, cha mẹ

    Continue reading...