Quạt - Máy móc Chiếc quạt điện cổ nhất Việt Nam

Xem trong 'Làng Kiến Thức' đăng bởi THẾ GIỚI ĐỒ CỔ, 29/3/16, [ Mã Tin: 40715 ] [1,609 lượt xem - 0 bình luận]

  1. THẾ GIỚI ĐỒ CỔ

    THẾ GIỚI ĐỒ CỔ (5 )

    Tổng Quản (2)

    Ăn quả nhớ kẻ trồng cây !!!!!!

    SĐT :
    0922121289
    Địa Chỉ :
    BÌNH TÂN - HCM
    Gửi tin nhắn
    Một lần, tình cờ tôi được cô bạn đang phục vụ lễ tân tại khách sạn Daewoo kể cho câu chuyện khá ly kỳ về một cây quạt điện cổ hơn 100 tuổi được đặt trang trọng trong đại sảnh của khách sạn. Khách qua lại chủ yếu là các VIP đến từ trời Âu tỏ ra rất quan tâm và muốn mua chiếc quạt cổ này. Tuy nhiên, quản lý khách sạn đã nhã nhặn từ chối. Điều đáng chú ý là cây quạt này được coi là một trong hai chiếc quạt điện cổ hiếm nhất hiện có tại Việt Nam. Nghĩa là ngoài cây quạt được đặt trang trọng tại khách sạn Daewoo, còn có một chiếc quạt cổ duy nhất còn "lưu lạc" trong ngôi nhà nào đó ở đất Hà thành. Giới săn lùng quạt cổ ngày đêm bỏ công sức truy tìm chiếc quạt. Nhưng tất cả đều bặt vô âm tín. Cho đến một ngày, người đàn ông lạ xuất hiện và tuyên bố hùng hồn rằng, chiếc quạt đó đang ở trong tay mình...

    "Tôi đang sở hữu chiếc quạt cổ quý nhất Việt Nam này"

    [​IMG]
    Ông Trần Công Phúc: Nó là "của độc" đấy!
    Đó là lời khẳng định như đinh đóng cột của ông chủ một cửa hàng trước đây từng là thợ hàn lò hơi và từng buôn sắt vụn. Ngồi trong ngôi nhà phía trước là cửa hàng treo đầy "xác" của những cây quạt cổ hàng trăm tuổi, trong con ngõ Tạ Hiện chật hẹp ở khu phố cổ Hà Nội, ông Trần Công Phúc vừa châm thuốc hút vừa ngắm chiếc quạt với vẻ mặt mãn nguyện. "Chú hút thuốc đi. Muốn ngắm, chốc nữa tôi hạ xuống cho mà ngắm. Chú cứ ngước cổ lên như vậy mỏi lắm...". Chủ nhà vừa nói vừa tra nước sôi vào ấm trà. Thấy khách quá tò mò trước chiếc quạt điện chưa từng nhìn thấy bao giờ, ông tỏ ra khá "thông cảm". "Nó là của độc. Ở Việt Nam này, ngoài ông chủ khách sạn tỷ phú Đa-U, thì chỉ tôi mới có...". Nói rồi ông lấy ghế kê cao, đứng lên gỡ chiếc quạt xuống.

    Nhìn bề ngoài, chiếc quạt trông cũ kỹ, bị phủ một lớp bụi. Cũ nhưng không xấu. Được sơn một lớp sơn ánh xanh. Thân của chiếc quạt được làm toàn bằng gang, Phần bọc máy chiếc quạt tròn chuồi chuội như một quả bầu khô. Phần cánh được làm bằng gỗ phíp, vàng óng. Ngoài được chắn bởi rọ sắt mảnh, kết hình hoa xuyến, trông đẹp mắt, bền vững, chắc chắn. Tôi đón chiếc quạt từ tay ông. "Nặng quá bác nhỉ"! "Ừ, nó toàn đồng với gang mà cháu". Ông Phúc lấy giẻ lau qua. Sau lớp bụi dần lộ ra thân hình của một chiếc quạt có thể nói tôi chưa được thấy bao giờ.

    Có gì đó rất sang. Sang nhưng cổ. Cổ đến từng chi tiết: nước sơn, cánh quạt, thân quạt, chiếc vít vặn... tạo cho chiếc quạt một thế giới riêng. tôi có cảm tưởng chiếc quạt là hiện hình của lịch sử, lịch sử của một nền công nghiệp của thế giới những năm đầu thế kỷ XX. Ông Phúc chỉ tay vào nhãn hiệu Phillips được ghi mặt trước của chiếc quạt giải thích: "Đây là một hãng sản xuất quạt điện nổi tiếng của Hà Lan những năm đầu thế kỷ XX.

    Có thể nói rằng, chiếc quạt này là hiện thân của nền công nghiệp những năm đó. Khi "mổ xẻ", nghiên cứu chiếc quạt tôi thấy rằng quan điểm của nhà sản xuất quạt thời đó là đẹp và bền. Cánh quạt được làm bằng gỗ phíp vừa nhẹ vừa bền, đặc biệt là không bao giờ cong vênh. Tài thật! Thời kỳ sản xuất ra nó là thời mà giai cấp tư sản mới hình thành và phát triển mạnh mẽ. Đây có thể coi là thời kỳ đẹp nhất của chế độ tư bản. Nên hàng hóa sản xuất ra cực đẹp. Đấy, nó đã tồn tại cả trăm năm nay nhưng vẫn đẹp, trang nhã, có nhiều nét cổ nhưng sang..."

    [​IMG]

    Trở lại với vấn đề ông Phúc sở hữu chiếc quạt cổ. "Tình cờ mà cháu. Trên đời này có nhiều cái may hơn khôn là ở chỗ đó..." Ông Phúc rung đùi, rít từng hơi thuốc dài, ngửa cổ lên trời phả khói thành hình chữ O nói chậm rãi. Trong giới sưu tầm quạt cổ thời đó ở Hà Thành đổ đi truy tìm chiếc quạt hiếm thì ông Phúc đang bận trăm công nghìn việc của một người thợ hàn. Ông cũng chẳng để ý nhiều đến những thú chơi sang của giới giàu có ở Hà Nội mới nổi thời bấy giờ.

    Cho đến một hôm, vừa ăn tối xong, đang ngồi uống nước, ông Phúc thấy có người gõ cửa. Ông mở cửa thì thấy vẫn cô đồng nát quen hôm nào vẫn bán hàng cho mình. Cô gánh một vật gì đựng trong bao tải to. Hì hụi đặt gánh xuống, cô vừa nói, vừa thở. "Chiếc quạt treo tường to quá, trước nay mấy bà đồng nát không dám mua, vì không ai gánh được, họ mách cháu đến mua, về bán cho ông". Ông Phúc mở chiếc bao tải, thấy chiếc quạt to, ngã giá rồi khiêng vào trong nhà. "Thế đấy, ban đầu cũng không nghĩ là quạt quý, mãi sau này, nhiều người hỏi mua mới biết. Nhưng tôi nhất định không bán. Để ngắm chơi, để làm kỷ niệm... Nó là một kho báu. Trên thế giới, loại quạt này hiện giờ cũng chưa đếm hết mười ngón tay. Riêng ở Việt Nam thì chỉ có hai..."

    Chiếc quạt quý được ông Phúc cho treo ngay trên tường, sát phòng tiếp khách. Khách đến cửa hàng, vừa nhâm nhi ly trà mạn, vừa ngắm chiếc quạt cổ. Chỉ để ngắm thôi. Muốn mua thì ông nhất quyết từ chối. Bởi theo ông, "của trời cho" mình phải giữ lại để lấy làm lộc. "Mà từ khi bắt được chiếc quạt đến nay, công việc làm ăn của tôi suôn sẻ thật sự...", ông Phúc cười vui.

    Hà Nội thời của quạt điện cổ

    Thú chơi ra tiền của ông Phúc đi sau rất nhiều đại gia ở Hà Thành. Mãi tận đến khi về hưu, nhàn tản ông mới tìm mua quạt cũ, sửa lại, coi đó như một công việc vừa làm vừa chơi. Ông mở một xưởng nhỏ ngay tại nhà mình sửa đồ điện gia dụng. Ngôi nhà nhỏ của ông đã trở thành một "công xưởng". Có người tìm đến ông vì quạt hỏng, có người tìm đến ông vì muốn mua quạt cổ bình dân chơi vui, cũng có người tìm đến ông vì muốn bán quạt hỏng. Tất cả đều được đáp ứng. Khách đến cửa hàng vui, ra về lại càng vui hơn. Bí quyết kinh doanh của ông là vừa lòng đôi bên.


    Trong một đống tấm card mà khách hàng để lại khi đến mua bán quạt có sự hiện diện của hầu hết các đại sứ quán, lãnh sự quán của các nước phương tây đóng ở Hà Nội như Thụy Sĩ, Hà Lan, Anh, Đức, Pháp... và các công dân nước ngoài đang sống, làm việc tại Việt Nam. Đối với giới chơi trong nước chỉ có những người thuộc tầng lớp "thượng lưu" như chủ doanh nghiệp, kiến trúc sư, kỹ sư xây dựng, luật gia,... Họ tìm đến với quạt điện cổ với thú đam mê. Thời của máy lạnh ai dùng quạt điện bao giờ. Nhưng những chiếc quạt điện cổ dùng để trang trí làm đẹp căn nhà đã trở thành mốt của nhiều người. Những chiếc quạt xinh xắn mang nhãn hiệu Marelin đang chất đầy cửa hàng của ông Phúc, mà theo ông có tuổi từ 70-100, được ông thu mua từ nhiều nơi về, sửa lại rồi bán cho người chơi. "Không lâu nữa đâu, Hà Nội sẽ là thời của những chiếc quạt cổ" - ông Phúc nói rồi cười, một tràng cười đầy tự tin.
     

    Chỉnh sửa cuối: 29/3/16

Người dùng tìm thấy trang này bằng cách tìm kiếm cho:

  1. quat viet nam co xua