Hổ Giảo

Xem trong 'Làng Chợ Trời' đăng bởi Saber tooth Cat, 27/5/15, [ Mã Tin: 20643 ] [581 lượt xem - 1 bình luận]

  1. SĐT :
    01226969000
    Địa Chỉ :
    Hà Nội, Việt Nam
    Gửi tin nhắn
    Trong dòng xe chạy tấp nập dưới cái nóng chang chang của một buổi trưa mùa hè trên quốc lộ 13 thuộc huyện Bến Cát có một chiếc xe thớt chạy về hướng Thủ Dầu Một. Trong ca bin xe là hai người đàn ông một già một trẻ. Người trẻ cầm lái, miệng phì phèo điếu thuốc lá hỏi:

    - Mình còn bao xa nữa thì đến hả chú Hai? Lần đầu cháu mới chạy xe đến chỗ này đó. Nghe nói nó rộng và đẹp lắm, có chùa có hồ có núi và cả khu du lịch nữa.

    - Nó nằm cách ủy ban thị xã đâu chừng bảy tám cây số. Tôi cũng lần đầu đến đây... mà để xem coi. À! Nó nằm ngay ấp 1 xã Hiệp An mé tay trái ở đại lộ Bình Dương. Người đàn ông trung niên gật gù, tay lật coi tờ giấy cầm trên tay rồi tiếp: " Tôi cũng nghe nhiều người kháo nhau về cái khu chùa khu du lịch nầy, mình đến sẽ biết ".

    Xe chạy chậm vì trên thớt có chở hai chậu mai chiếu thủy cổ thụ cùng hơn chục cây vừa thiên tuế lẫn dừa kiểng khá lớn. Người đàn ông trên ca bin xe là chủ một vườn trồng cây kiểng cây giống ở vùng Lái Thiêu. Khu du lịch đặt mua vườn ông một số chậu cây kiểng cùng các loại cây khác như dừa, thiên tuế, si... để trang trí. Hôm nay là chuyến đầu tiên ông cùng người làm công đi giao hàng cho khu du lịch. Chiếc xe chạy vào thị xã rồi thẳng hướng về Bến Cát và sau gần một giờ đồng hồ nó đến trước cửa khu du lịch. Xe ngừng ngay sau một dòng người cùng xe hai bánh nối đuôi nhau chờ trước toán bảo vệ ở ngay cửa cổng. Một cái cổng to rộng như cửa chính của tòa thành lớn trong các phim lịch sử. Sau khi kiểm tra, từng người từng xe lần lượt đi vào bên trong. Đến phiên chiếc xe thớt, một nhân viên bảo vệ còn trẻ, mặc đồng phục áo trắng quần đen bước đến cạnh hỏi trổng với hai người trong ca bin:

    - Chở mấy thứ cây kiểng vào đây hả? Giấy tờ đâu cho coi.

    - Không chở vào đây thì chở đi đâu? Hợp đồng đây nè, cậu xem đi... còn vài chuyến nữa mới xong. Người đàn ông trả lời.

    Cầm xấp giấy trên tay, gã nhân viên quay vào đưa cho một người trong toán kiểm soát đang ngồi ở một cái bàn không xa. Sau ít phút liên lạc bằng phôn tay, người này trả lại xấp giấy cho gã nhân viên rồi gã đưa lại cho người đàn ông trung niên trong xe kèm theo câu nói:

    - Ông cho xe chạy vào khu vườn thú nha, chỗ gần mấy chuồng cọp. Nhớ xem bảng chỉ dẫn kẻo không lại đi lạc.
    [​IMG]
    Xe từ từ chạy vào bên trong, người đàn ông quay sang hỏi tài xế:

    - Cậu có nghe thằng bảo vệ vừa nói không. Cái gì mà chuồng cọp ở trong đó vậy?

    - Ồ! Cháu nghe nói trong khu du lịch này có cả một sở thú thu nhỏ và có cả cọp, sư tử cùng tê giác đó chú Hai.

    Nghe câu trả lời, người đàn ông được gọi là chú Hai lẩm bẩm: " Trong này có cọp ".

    Chiếc xe chạy vòng vèo trong khu du lịch thật rộng, người đàn ông mặt trầm tư suy nghĩ không thèm để ý đến những tòa nhà, cầu, hồ, hòn giả sơn... tráng lệ mới được xây cất nằm đây đó bên đường và thấp thoáng xa xa. Thỉnh thoảng người tài xế phải dừng lại hỏi thăm nhân viên tuần tra. Cuối cùng, chiếc xe từ từ ngừng lại bên một vệ đường của một khu vực đang xây cất dở dang. Tiếng nổ xà beng máy đào đường, tiếng xe cần cẩu múc đất cùng tiếng công nhân làm việc cười nói oang oang. Người đàn ông cùng tài xế xe chưa biết làm gì thì một nhân viên từ xa chạy vội đến, hỏi:

    - Xe giao hàng của vườn cây Phú Túc phải không? Tụi tui chờ nãy giờ, hố đã đào xong hết cả rồi.

    Dứt câu nói, gã nhân viên vẫy tay ra hiệu cho một toán công nhân đến bên thành xe thớt. Đám công nhân trèo lên mặt sàn xe, vần hai chậu mai chiếu thủy và chuyền các cây thiên tuế, dừa kiểng xuống cho những người đứng bên dưới. Đi lững thững cùng người đàn ông về một bóng cây mát rồi cùng ngồi ở cái bàn kê ngay dưới gốc, gã nhân viên tiếp:

    - Chỗ này đang giai đoạn sửa chữa, mình tạm thời làm việc ngoài trời nha. Tui tên Thành, trưởng toán nhân viên làm việc ở đây. Còn ông, tên gì vậy?

    - Tôi hả? Cứ gọi là Kiền, người đàn ông trả lời và đưa cho gã trưởng toán xem tờ hợp đồng. Tầm mắt ông Kiền đảo nhìn qua khu vực đang xây cất nơi đám công nhân đang vần các cây dừa kiểng, thiên tuế cùng hai chậu mai chiếu thủy. Những cây dừa kiểng có hình dáng như những bút lông khổng lồ sẽ được trồng vào các hố đã đào sẵn nằm gần một cái hồ có nhiều tảng đá lớn kè sát bờ. Thiên tuế sẽ được trồng ở sát cạnh các đường đi. Hai chậu mai chiếu thủy có dáng cổ thụ chưa biết sẽ được đám công nhân đặt ở đâu. Một con rồng xanh khổng lồ đang uốn lượn sau các bụi cây khá xa bên kia hồ. Gã trưởng toán xem xong tờ hợp đồng, nhìn ông Kiền nói:

    - Ông vui lòng chờ ở đây, tôi đi kiếm quản đốc công trường để ông ấy ký vào mấy giấy nầy nha.

    Chợt một tiếng à uôm thật lớn vang lên làm ông Kiền giật mình lắp bắp hỏi:

    - Tiếng... tiếng cọp gầm phải không?

    [​IMG]

    - Đúng. Thỉnh thoảng nó vẫn gầm như vậy, có gì mà ông phải sợ. Tụi tui nhốt kín nó trong chuồng rồi. Gã trưởng toán mỉm cười nhìn ông Kiền trước khi bỏ đi.

    Trời đã bắt đầu về chiều, ánh nắng đã dịu. Còn lại một mình nơi cái bàn gỗ, ông Kiền nhìn về phía vừa có tiếng cọp gầm vọng lại, khẽ chắt lưỡi: " Khu du lịch mà họ nhốt cọp làm gì không biết. Nội những đền chùa, cầu, hồ, tượng đá và những vườn hoa... trong khu vực rộng lớn này cũng đủ hấp dẫn du khách rồi cần chi phải có sở thú nhỏ ". Ông Kiền nhìn bức tường với hàng rào sắt mũi nhọn khá xa nơi ông nghĩ là các chuồng nhốt cọp. Gần đó, chiếc cần cẩu đang vận chuyển vật dụng lên xuống trong tiếng máy nổ, tiếng búa và tiếng người nói. Lại một tiếng cọp gầm liền sau đó là tiếng người hét lớn làm ông Kiền bủn rủn tay chân.

    - Trời ơi! Cọp sổng chuồng nè. Gọi bảo vệ đi.

    [​IMG]

    Tiếng chân người bỏ chạy về hướng ông Kiền ngồi cùng với tiếng thét đau đớn của một người nào đó. Cọp đã vồ người sau khi sổng khỏi chuồng. Đám công nhân đang trồng cây hoảng hốt chạy tán loạn ra xa. Ông Kiền cố đứng lên để bước về ca bin xe nhưng chân tay run lập cập không sao trèo lên xe được, ông đành ngồi bệt xuống đất. Một bóng vàng vằn đen lướt nhanh qua gần ông cùng với một tiếng người hét thảm thiết: " Chết tôi... Cọp... Ư... Ư... ". Ông Kiền lấy sức đứng lên và chồm tới thành xe thớt. Phải vào trong ca bin xe cho an toàn, ông Kiền định vậy nhưng tay vừa chạm vào nắm cánh cửa thì một sức mạnh vật ông ngã ngay xuống đất. Con cọp tấn công ngay sau lưng ông. Ông Kiền chụm hai cánh tay che mặt che cổ loạng choạng đứng lên. Con vật nhẩy bổ tới và dùng hai chân trước liên tục đánh vào người ông Kiền.

    [​IMG]

    Ông cố sức bước lùi về phía sau để tránh những cú tát. Máu ở các vết thương trên hai cánh tay ông chảy đẫm ướt. Ông ngã bật ngửa ra nằm hẳn trên mặt đường như người đã chết. Con cọp chậm rãi bước đến nhe nanh, phả hơi sát vào mặt ông Kiền. Một mùi thối hoắc xộc vào mũi làm ông tỉnh lại. Ông Kiền khẽ cựa mình, con cọp há miệng nanh trắng lưỡi đỏ lòm chuẩn bị làm một cú ngoạm thì bóng hai người đàn ông cầm gậy gỗ chạy đến quật tới tấp lên lưng nó. Con cọp quay ngay đầu lại và gầm lên một tiếng thật lớn làm hai người đàn ông quăng gậy bỏ chạy. Một người lao vội xuống cái hồ nước và người kia chui hẳn xuống gầm chiếc xe thớt. Ông Kiền hé mắt nhìn lên bầu trời xanh. Những vết thương làm ông đau điếng khiến ông tê dại mất cảm giác. Bầu trời từ từ đảo lộn sang mầu xám, ông Kiền nhủ thầm: " Mạng mình hôm nay là xong... Chạy trời không khỏi số ". Mắt ông một mầu tím sẫm. Thu chút sinh lực còn sót lại, ông cố vùng vẫy khi nghĩ đến thân nhân ruột thịt: " Mình không thể chết... ". Tự nhiên, một luồng hơi đẩy ông Kiền đi nhanh vùn vụt như tên bắn vào một đường hầm tối đen. Lướt vun vút mà không một cảm giác có gió thổi tốc vào mặt như mọi hôm ông ngồi trên xe chạy nhanh khiến ông Kiền thấy lạ. Qua khỏi đường hầm đến một vùng sáng choang, ông Kiền đã thấy từ xa vài bóng người đang đứng chờ. Đến sát những người này, ông Kiền mở to mắt nhìn và kêu lên mừng rỡ: " Ngoại ơi, mẹ ơi! Cứu lấy con ". Một ông cụ tóc bạc và một người đàn bà gầy gò giơ tay chận lấy ông Kiền rồi đẩy ông quay ngược trở về đường hầm. Ông Kiền ngạc nhiên khi thấy hành động của hai người đó. Ông khóc òa lên và cố sức cưỡng lại nhưng không thể. Ông lại lướt nhanh như tên bắn qua bao nhiêu ruộng vườn, con sông, bờ biển, khu đô thị cho đến khi ông đến một vùng bán sơn địa. Một vùng mắt ông Kiền trông thấy hàng ngày thì tai nghe một tiếng nói chung với tiếng khóc trẻ nít oa oa:

    - Thằng bé này dễ nuôi đây. Ngoan nào! Ông thương.

    Ông Kiền thấy rõ một cháu bé sơ sinh được chuyền từ tay một người đàn bà sang cho một ông lão. Mà thật lạ, hai người này mới đẩy ông ra khỏi đường hầm tối đen vừa rồi. Ông Kiền khẽ lấy tay rụi mắt mình. Chớp mắt cháu bé đỏ hỏn đã thành một thằng bé con khoảng năm sáu tuổi đang hối hả chạy trên con đường nhỏ trong làng chung với mấy trẻ em khác trạc tuổi. Thằng bé con đó ông Kiền trông mặt thật quen hét lớn khi đến trước một cổng nhà:

    - Có đoàn xiếc về làng mình ông ngoại ơi, mẹ ơi.

    Đoàn xiếc thú của ông Tạ Duy Hiển đóng trại tại bãi đất trống gần cây đa đình làng. Trong ánh trăng sáng, ông Kiền thấy dân làng lũ lượt kéo nhau đi xem xiếc nhưng lại không thấy thằng bé con quen quen trong số những người đi trên đường. Nó đâu rồi? Tiếng trống bập bùng, tiếng kèn ý e chung với tiếng người ồn lên sôi nổi từng chập trong các đoạn diễn. Ông Kiền lướt nhanh đi tìm, thì ra nó đang nằm tỉ tê khóc ở cái giường sát bên cửa sổ trong căn nhà tối đen. Từ một cái võng tre kẽo kẹt gần đó, tiếng ông lão an ủi:

    - Mai ông làm cho cháu cái xe gỗ nhá. Cả nhà thương cháu lắm.

    - Cháu không cần cái xe gỗ. Không ai thương cháu hết. Cháu muốn đi xem xiếc cơ. Thằng bé con ấm ức.

    - Con không đi xem đoàn xiếc này được. Con phải ngoan... phải nghe lời ông lời mẹ. Người đàn bà ngồi ở cái bàn gỗ nhỏ trước trang thờ phủ tấm vải điều trả lời.

    - Tại sao mẹ không cho con đi xem xiếc? Thằng bé con hỏi dồn.

    - Đoàn xiếc có cọp có sư tử. Người mẹ ngần ngừ rồi tiếp: " Cho con đi xem... ai cũng lo, biết đâu! ".
    [​IMG]
    [​IMG]

    Trăng rải ánh vàng ngoài sân làm cảnh vật hiện rõ ràng tương phản với bóng tối bao phủ bên trong gian nhà tối đen nơi những người ông Kiền vừa thấy, đã trong giấc ngủ say. Ông lão nằm yên trong chiếc võng tre, thỉnh thoảng run run thân người cùng tiếng ngáy nhẹ. Ở cái giường gỗ, thằng bé con nằm co quắp trong tấm chăn cũ, một tay co làm gối còn tay kia đặt nhẹ trên bầu má in vệt khô của nước mắt. Ở cái giường trong gian phòng nhỏ, người đàn bà tay choàng qua bụng một đứa bé gái mắt nhắm nghiền. Không có mùng; làm sao mấy người này chịu được bầy muổi đói đang vo ve bên tai? Ông Kiền thoáng chút ái ngại nhưng cảm thấy rất quen. Mơ hồ, ông đã từng ngủ như vậy bao năm trời. Tiếng gió xào xạc ngoài vườn lay động những tàu lá của bụi chuối cạnh hàng rào cây dâm bụt. Thoang thoảng mùi thơm từ các bông trắng của hai cây bưởi trái tròn đung đưa trước hiên nhà. Vườn này nhà này ông Kiền trông rất quen. Ông đảo ra mé đằng sau căn nhà, bụi mía thân tím lá xanh um tùm chen chúc bên nhau gần cái giếng. Từ mặt nước phẳng lặng trong cái ao nhỏ, mặt trăng tròn vằng vặc phản chiếu xuyên qua một thân cây khá lớn. Cây khế sát bờ ao đây... Thôi đúng rồi, căn nhà thời ấu thơ của ông. Chính ông đã nhiều lần trèo lên cây khế này để hái quả ăn và hái cho U kho với cá. Ông Kiền đã nhớ, thằng bé con đó chính là ông. Ông lão là ông ngoại và đứa con gái là chị ông. Còn người đàn bà. Ôi trời, chính U, mẹ ông. Ông Kiền đến sát bên cây khế, tay sờ vào chạc ba nhẵn bóng của một cành thấp. Đây là chỗ mà ông và người chị đã ngồi đã đùa giỡn với nhau trong nhiều buổi trưa hè. Ông Kiền vội quay vào nhà, lướt qua chái bếp rồi lên gian trên. Ông đến cạnh cái bàn gỗ có bình tích nước cùng bát điếu thuốc lào nằm im lìm chỏng trơ. Ông đứng yên lặng, đảo mắt chung quanh gian nhà và nhìn qua tấm vải điều nhạt màu cũ kỹ che kín trang thờ. Lờ mờ một chữ Hán sau bát chân nhang đỏ cùng cốc nước lã. Ông Kiền bồi hồi muốn đánh thức các thân nhân ruột thịt để hỏi chuyện... Bất ngờ, một tiếng nổ chát chúa rồi thêm nhiều tiếng khác vang to như tiếng sấm làm ông Kiền mở to mắt nhìn. Con cọp nằm vật ngang qua người ông, thân nó vẫn còn giật từng cơn nhẹ. Ba nhân viên bảo vệ chạy đến bên ông Kiền và con cọp, một người hỏi ông:

    - Có sao không ông già? Đừng sợ, tụi tui bắn nó chết rồi. Xe cấp cứu sắp đến ngay đây.
    [​IMG]
    Dòng máu âm ấm từ vết thương con vật chảy đổ lên người ông Kiền khi các nhân viên bảo vệ kéo xác nó ra. Ông Kiền cố nhổm đầu dậy nhìn rồi vuốt tay lần lên sợi dây dù đeo trên ngực, cầm một vật nhỏ trắng ngà như mảnh xương và khẽ lăn nó vào bệt máu cọp. " Vậy là xong, mình đã làm được như lời ông ngoại dặn dò ", ông Kiền nhủ thầm. Rồi một sức nặng vô hình trì xuống làm ông chìm vào giấc ngủ dù bên tai văng vẳng tiếng còi xe cứu thương đang chạy đến. Con cọp đã vồ chết một người. Ông Kiền và hai người bị thương khác được đưa đi cấp cứu ở một bệnh viên gần đó trong vùng.

    Ngay buổi tối trong ngày, vợ con ông Kiền cùng người lái xe đã đến ngay bệnh viện nhưng không được bác sĩ cho gặp mặt. " Ông nhà bị hôn mê sâu. Mọi thăm viếng chưa được phép, mong gia đình thông cảm ", một nhân viên bệnh viện báo tin. Bà Kiền và cô con gái khóc rấm rức từng chập, cố tìm cách để vào trong căn phòng nơi ông Kiền bị cách ly nhưng vô ích. Dũng, người lái xe an ủi:

    - Chú Hai bị không nặng đâu thím. Cháu có mặt ở đó thấy con cọp chỉ cào vào tay vào vai chú thôi. Hai người kia bị mới nặng.

    - Không nặng mà ba tôi nằm mê man phải truyền nước biển và cho thở dưỡng khí! Anh nói vậy mà nghe được. Trời ơi! Ba ơi ba, tỉnh lại đi... Cô con gái ông Kiền quắc mắt nhìn Dũng, gào lên.

    Sự thực ông Kiền đang ở tận một nơi rất xa làm sao nghe được tiếng kêu tiếng khóc của vợ con ông. Hai người này không biết ông Kiền về lại làng cũ nơi có căn nhà thời thơ ấu của ông. Sau hai ngày mê man ông Kiền mới tỉnh giấc và được bác sĩ bệnh viện cho phép về nhà một tuần lễ sau đó. Vợ con ông Kiền mới thật yên tâm khi thấy ông đã hoàn toàn bình phục nhanh chóng. Những vết cọp cào trên hai cánh tay, bờ vai ông Kiền đã ăn da non và thần sắc của ông đã tươi vui như trước. Vợ con ông Kiền thấy ông ăn uống được, tối ngủ ngon giấc và ban ngày thật tỉnh táo..., cứ nghĩ ông đã trở lại bình thường nên rất mừng. Thực sự trong ông Kiền là cả một mối suy nghĩ về quãng thời gian ông đã trải qua trong cơn hôn mê. Ông muốn kể cho vợ con ông biết nhưng lo lắng sẽ làm họ sợ. Ông Kiền cố giữ vẻ mặt thản nhiên khi cười cười, nói nói hoặc hỏi thăm chuyện này chuyện kia với vợ con ông. Chỉ khi nào không có mặt họ thì ông mới lộ vẻ bâng khuâng như đang suy nghĩ, đang thả hồn về một cõi xa xăm nào đó. Ông Kiền định bụng dấu tất cả chuyện đã xẩy ra nhưng có lúc ông lại muốn kể hết cho Dũng nghe để mong: " Cho nó biết thì mới xóa tan những chuyện của mình trong lúc mê man ". Ông Kiền không biết là cử chỉ và thái độ mình đã không thoát khỏi con mắt để ý của Dũng. Nó cũng muốn hỏi ông Kiền nhiều điều lắm nhưng thấy vẫn chưa có dịp. Một buổi xế trưa gần cuối năm sau khi xong chuyến giao hàng, hai thầy trò cho xe ngừng tại một quán ăn dọc đường ở vùng Thủ Đức gần Sài Gòn. Nằm nghỉ trong chiếc ghế dựa dưới bóng mát hàng cây cao su, ông Kiền thở một hơi dài quyết định rồi chậm rãi nói:

    - Dũng! Tôi biết cậu thắc mắc tại sao tôi lại mê man như chết trong khi hai người kia bị thương nặng hơn mà vẫn tỉnh táo. Tôi đã làm cho vợ con tôi một phen sợ.

    - Chú Hai, cháu cũng thắc mắc như chú vừa nói... Thêm một việc là hôm đó hai người bị thương đó đã cố sức đánh lại con cọp, cứ chạy đến nó thì nó đuổi họ chạy rồi sau đó con cọp lại quay về bên chú. Khi hả hỏng sát với cần cổ chú, cháu nghĩ nó sẽ cắn nhưng tự dưng con vật dừng lại. Mấy lần nó trù trừ như vậy cho đến khi bị đám bảo vệ cầm súng đến bắn chết. Cháu rất mừng thấy chú thoát hiểm dù chẳng hiểu tại sao? Ai có mặt ở đó cũng nói chú quá sức may mắn. Có người thì bảo con cọp đã được khu du lịch cho ăn no nên không xé xác chú. Rõ ràng, nó đã vồ chết một người và hết sức hung hãn với hai người bị thương. Dũng trả lời.

    - Cậu biết tại sao con hổ lại trù trừ không xé xác tôi không? Ông Kiền nhìn Dũng hỏi rồi không chờ câu trả lời, ông tiếp: " Hổ hay cọp... ai muốn gọi sao thì tùy. Thực ra tôi thoát hiểm là nhờ vào vật cứu mạng này đây " . Ông Kiền lấy tay lôi từ trong ngực mình cho Dũng xem một vật rồi ông tháo hẳn nó ra, đặt trọn trong hai tay và chuyền nó sang cho Dũng. Cầm trên tay, Dũng nhìn kỹ vật mà ông Kiền vừa trao. Đó là một mẩu xương trắng ngà bóng loáng, một đầu nhọn một đầu vuông bằng, có kích cỡ như một ngón tay út. Dũng đảo qua, đảo lại mẩu xương rồi hỏi:
    [​IMG]
    - Cái này... Giống như cái nanh... Phải không chú Hai?

    - Phải. Cái nanh hổ. Ông Kiền trả lời.

    Dũng trố mắt nhìn ông Kiền, tay nó bắt đầu run khi nhớ lại hình ảnh ông đã cố sức cầm cái nanh chùi đẫm máu con vật. Một cơn gió thổi qua các tán cây cao su làm Dũng rùng mình. Ông Kiền choàng trở lại sợi dây có nanh cọp vào cổ rồi mỉm cười nhìn Dũng, nói:

    - Cho cậu xem cái nanh hổ này là lần đầu tiên sau mấy chục năm trời tôi mang nó trên cổ. Cặp mắt ông Kiền nhìn ra phía đường nơi dòng xe cộ chạy qua chạy lại như để hồi tưởng câu chuyện cũ, một câu chuyện xa xăm rồi quay qua Dũng ông tiếp: " Thầy tôi, ông nội tôi đều bị giết chết vì cái tội địa chủ dù trong thời kháng Pháp đã ủng hộ chính quyền rất nhiều. Tôi nghĩ cậu Dũng chắc đã nghe kể những chuyện đấu tố thời xưa ở ngoài miền Bắc. Lúc xẩy ra chuyện đấu tố, dù thầy tôi là sĩ quan vệ quốc đoàn nhưng họ cũng không tha. U tôi..., quên để nói cậu biết, quê tôi gọi cha mẹ bằng thầy-u... U tôi khi đó đang tá túc bên nhà ngoại trong một làng nhỏ thuộc tỉnh Sơn Tây gần Hà Nội nên mới toàn mạng. Toàn mạng không phải chính quyền bỏ sót mà vì chuyện đấu tố tự dưng có lệnh từ trung ương cho ngưng thi hành. Khi đó chị tôi và tôi còn nhỏ lắm. Ông ngoại là bạn chí thân với ông nội và đó là nguyên do khiến thầy-u tôi lấy nhau. Ông ngoại tôi là một thầy lang chữa bệnh trong làng và chính nhờ vào cái nghề gia truyền này đã ít nhiều giúp cho đời sống gia đình. Chính ông ngoại tôi đã đeo cái nanh hổ này vào cổ khi tôi vừa đúng ba tuổi và dặn không bao giờ tôi được cởi nó ra. Ngay cả khi tắm rửa. Có một lần tôi thấy vương vướng trên cổ, định cởi nó ra thì bị ông ngoại bắt gặp và đã cho tôi một trận đòn nhớ đời. Cậu sẽ thắc mắc tại sao ông ngoại tôi lại bắt tôi phải đeo cái nanh hổ? Chính tôi cũng thắc mắc như vậy cho đến khi vào tuổi thiếu niên thì mới rõ. Ông Kiền ngưng kể, thở hắt một hơi.

    - Chú Hai đeo cái nanh từ năm lên ba tuổi cho tới bây giờ bằng một sợi dây này. Dũng lấy tay chỉ vào cổ ông Kiền, hỏi.

    - Không. Tôi đã thay dây nhiều lần khi thấy nó sắp đứt.

    - Vậy là cũng có lúc chú Hai phải cởi nó ra khỏi cổ. Dũng hỏi tiếp.

    - Đúng! Những lúc như vậy tôi phải làm trong nhà đóng kín cửa và ngay trước trang thờ. Không bao giờ tôi dùng dây vàng hay bạc đeo nanh vì sợ bị kẻ gian giật mất. Tôi chỉ dùng dây vải... Sau này khi vào chiến trường miền Nam, mới có dây dù quân đội Sài Gòn để đeo cho tới giờ luôn. Ngay cả cái nanh, cậu Dũng thấy tôi vẫn để nguyên cái lỗ xỏ như lúc đầu.

    - Tại sao ông ngoại chú Hai lại bắt chú phải đeo cái nanh. Lý do? Dũng hỏi.

    - Vì nó sẽ cứu mạng tôi. Ông Kiền trả lời rồi tiếp liền: " Tôi chưa kể cho cậu biết ngoài việc là thầy lang chữa bệnh thì ông ngoại tôi còn biết một khoa lạ là xem tướng và số người. Ông ngoại tôi nói mạng tôi mang số hổ giảo và chỉ duy nhất một cách để thoát khỏi tay thần hổ là nhờ vào cái nanh này ".

    - Hổ giảo rồi lại thần hổ. Chú Hai nói con cọp hôm đó là thần hổ sao? Dũng hỏi, tròn xoe mắt nhìn ông Kiền.

    Ông Kiền ngồi nhổm hẳn trên ghế dựa. Hai tay ông choàng qua đầu gối, khẽ đảo mắt nhìn chung quanh và sau lưng rồi thừ người im lặng. Trong lòng ông đang sợ một điều gì thần bí nên ông ngần ngại không kể tiếp. Dũng im lặng theo dõi cử chỉ ông. Ông Kiền khẽ bóp tay lên trán, nhắm mắt rồi mở mắt ra nhìn Dũng. Một khoảng khắc trôi qua, đột nhiên ông Kiền nói:

    - Người sống ở khu thị tứ như cậu thì có bao giờ tin vào chuyện hổ là thần, chuyện người bị hổ bắt rồi thành bộ hạ mà người ta gọi là hổ trành. Chính hổ trành đã mờ mắt người, sai khiến người dẫn xác đến cho thần hổ ăn thịt. Người sống ở vùng rừng núi hay vùng bán sơn địa mới tin những chuyện này.

    - Chuyện thần hổ... Cháu nhớ hôm đó người ta giải thích vì... Dũng ấp úng.

    - Vì bị hoảng loạn do tiếng động từ nhóm nhân viên làm việc gây ra, hung dữ hơn vì đang giai đoạn động dục và được ăn nhiều thịt sống rồi tường ngăn không đủ cao nên con hổ mới nhẩy ra khỏi chuồng... Phải không? Ông Kiền tuôn một hơi với Dũng rồi không chờ câu trả lời, ông tiếp: " Họ giải thích đúng theo con mắt khoa học nhưng còn có sự siêu hình đó là... Con hổ dù bị hai nhân viên đánh đuổi mà hễ có dịp nó lại chạy ngay đến bên tôi và tại sao khi nó chạm đến cái nanh này thì lại trù trừ để rồi phải bị bắn chết ? ".

    Dũng im lặng, thâm tâm cho là ông Kiền gặp may vì con cọp hôm đó đã được khu du lịch cho ăn no và nó cũng đã kiệt sức. Làm gì có chuyện thần hổ ở đây. Bằng lòng với suy nghĩ của mình, Dũng kín đáo nở miệng cười nhưng. Ông Kiền hiểu ý, tiếp:

    - Dù vết thương trên người so ra còn nhẹ hơn hai nhân viên bảo vệ nhưng tôi đã mê man liền hai ngày. Cậu sẽ không tin nếu biết tôi làm gì trong lúc mê man đó.

    Phạm Thắng Vũ
     

    KatrinaHN thích bài này.
  2. KatrinaHN

    KatrinaHN (9 )

    Số người xác thực (6)

    Cày mãi mà không lên nổi cây lúa :)

    SĐT :
    0904xxxxxx
    Địa Chỉ :
    Long Biên Hà Nội
    Gửi tin nhắn
    Luôn luôn là những câu chuyện bí ẩn về ông Kẹ :)