Nội - Ngoại Thất Lý bạch quên sầu nhân thế.

Xem trong 'Làng Đồ Gỗ' đăng bởi dogo-RD, 10/11/15, [ Mã Tin: 28632 ] [266 lượt xem - 0 bình luận]

  1. SĐT :
    XemTrongBaiViet
    Địa Chỉ :
    hcm
    Gửi tin nhắn
    Điện thoại: 0904090499
    Địa chỉ: Đất Cảng

    98745_54fd1cb6e8e78.jpg
    98745_54fd1d4c9ca3f.jpg 98745_54fd1dc31dc9a.jpg 98745_54fd1de17c81b.jpg dog go.jpg Trời sinh rượu làm chi?
    Cho hương men ngất ngây.
    Đất sinh rượu làm chi?
    Cho đời tràn mê say.
    Đất trời trong chén rượu này.
    Thiên thu cũng ngắn, chưa đầy ly bôi…

    Uống đi chứ! Quên sầu nhân thế!
    Rượu còn đầy, đâu thể ngừng thôi…
    Uống đi! Hoa cũng mỉm cười.
    Tiếng oanh ngơ ngác, trăng rơi ánh vàng…
    Uống cho lắng đọng trần gian.
    Thiên thu một khắc, ngỡ ngàng gió sương.

    Lý Bạch 李白 (701-762) tự Thái Bạch 太白, hiệu Thanh Liên cư sĩ 青蓮居士, sinh ở Tứ Xuyên (làng Thanh Liên, huyện Chương Minh, nay là huyện Miện Dương). Quê ông ở Cam Túc (huyện Thiên Thuỷ - tức Lũng Tây ngày xưa). Lý Bạch xuất thân trong một gia đình thương nhân giàu có. Lúc nhỏ học đạo, múa kiếm, học ca múa, lớn lên thích giang hồ ngao du sơn thuỷ, 25 tuổi "chống kiếm viễn du", đến núi Nga My ngắm trăng, ngâm thơ rồi xuôi Trường Giang qua hồ Động Đình, lên Sơn Tây, Sơn Đông cùng năm người bạn lên núi Thái Sơn "ẩm tửu hàm ca" (uống rượu ca hát), người đời gọi là "Trúc khê lục dật" (sáu người ẩn dật trong khe trúc). Sau đó được người bạn tiến cử với Đường Minh Hoàng, ông về kinh đô Trường An ba năm, nhưng nhà vua chỉ dùng ông như một "văn nhân ngự dụng" nên bất mãn, bỏ đi ngao du sơn thuỷ.
     

Từ khóa: